Em ngủ quên giữa chiều tàn gió lạnh,
Mắt khép hờ như cánh bướm mệt nhoài.
Những ngón tay đan thành dòng kỉ niệm,
Chảy qua miền ký ức đã xa xôi.
Ủ êm em trong sắc trắng mây hờ,
Để trần gian chẳng níu nổi hình hài.
Hoa vẫn nở rồi âm thầm rơi xuống,
Mà lòng người biết mấy cuộc không tên.
Đừng gọi em, đêm nay trăng cũng ngủ,
Mùa xuân xanh đã lặng phía bên trời.
Đừng lay động những giấc mơ đã cũ,
Để bóng đêm khâu lại những chơi vơi.
Ngày mai ấy, nếu ai qua lối nhỏ,
Chỉ thấy đây một khu vườn không tên.
Một khoảng nắng đã tan vào cỏ biếc,
Tựa như chưa từng ghé lại chốn này.