Nàng đi lạc giữa mộng trường hoang vắng
Sương vấn vương như tàn ý chưa tan
Tấm bạch y dính đầy mùi cỏ dại
Chân trần run bước về phía vô minh
Rừng không lối hay lòng nàng không lối?
Trăng cúi đầu như tránh điều phải đáp
Mộng ảnh đục như soi vào kiếp khác
Giữa hư – thực chồng lấn tựa xa hoa
Cành dại xước, máu khô se miệng vết
Đau rất khẽ như mượn hộ cảm giác
Búp bê đẹp vốn không quen phản kháng
Nên thương tích cũng học cách lặng im
Hoàn hảo – hai từ nghe như thánh dụ
Ai ban ra mà nặng tựa thiên kinh?
Bàn tay ấy nhân danh điều tốt đẹp
Đã bẻ cong cả giấc mộng sơ sinh
Nàng ngoan ngoãn đứng yên cho vừa mắt
Cho nụ cười không lệch khỏi khuôn yêu
Cho ánh nhìn không vượt ngoài quy chiếu
Để mỗi lời khen là nhát tước hồn
Nguyên tội, ấy phải chăng không ở nàng
Mà ở kẻ sợ cái không vẹn tròn?
Họ gọi đó là ân huệ trời phú
Rồi đẽo nàng theo ý nghĩ vô thường
Gió vỗ tay bằng lá mục ven đêm
Ngân nga mãi những khúc hát tiền kiếp
Nếu đứng yên, nàng sợ mình vỡ nát
Nên chọn điên trong dáng vẻ dịu dàng
Mỗi vòng xoay là một lần tự vấn:
Mình là ai ngoài dáng vẻ này đây?
Nếu vẻ đẹp chỉ sống nhờ ánh mắt
Thì rễ nào còn giữ nổi hoa bay?
Ra tất cả chỉ là trò ảo ảnh
Ra cổ tích vốn dệt bởi mong cầu
Ra mộng tưởng của trái tim non dại
Đời tồn tại cho kẻ khác chiêm bao
Chỉ có mộng là không phản bội nàng
Chỉ có mơ cho phép được sai hình
Chỉ trong mộng nàng không cần hoàn hảo
Vẫn được là nàng, rất thật, rất mình
Chú nai nhỏ bước ra từ sương bạc
Mắt hiền như chưa học cách hoài nghi
Nàng nhìn nó, tim run lên một nhịp
Phải chăng xưa nàng cũng thế, kiếp nào?
Phù thuỷ đến không mang hình ác mộng
Váy tối màu che giấu ý nhân từ
“Ngươi sẽ được yêu, nếu ngươi hoàn hảo”
Lời ngọt kia rót chậm xuống tâm tư
Nàng gọi gió bằng tên người xa lạ
Gọi tình yêu bằng giọng kẻ mồ côi
Câu trả lời rã trong màn sương sớm
Chỉ còn tim đập nhịp rất bồi hồi
Nếu đây là hồi quang trước biệt li
Cho nàng đi cho hết kiếp mơ hồ
Không cần đúng trong hệ quy chiếu nữa
Chỉ cần sai theo nhịp thở tự do
Khi bình minh xé toạc miền ảo mộng
Rừng trả nàng về cát bụi nhân gian
Váy trắng bẩn, thân đầy mùi trần thế
Nhưng ánh nhìn đã thoát kiếp búp bê tàn.
🌙🌸.

Leave a comment