she will love you gently, then ruin you quietly

Em khát khao hạnh phúc
xin người đưa em đi thật xa.
Xa khỏi những bàn tay đo đếm,
xa ván cờ trải giữa đời hoa.

Em sinh ra quen đứng cho đúng,
trong chiếc lồng son đầy lễ nghi.
Váy áo ngay ngắn, môi cười khẽ,
trái tim giấu sau lớp kính màu.

Xin người…
đừng gọi em là gì nữa cả.
Tên nào rồi cũng sẽ trôi qua.
Em quen rồi với việc được đặt
vào chỗ người khác nghĩ là hoa.

Xin người…
nếu có thể, người đừng hỏi nữa.
Em là ai giữa cuộc đời này?
Em mệt nhoài vì phải trả lời
bằng một gương mặt không đổi thay.

Em đã sống rất lâu như thế,
rất ngoan, rất đẹp, rất hiền lành.
Không có cánh, không trời để tới,
chỉ có mơ treo giữa lưu ly.

Lời tán dương rơi đều, rất lạnh,
như kim loại rắc xuống tim khô.
Chúng gọi tên một hình dáng khác,
không phải em, nhưng rất quen tên.

Em soi gương không tìm thấy nữa
ánh nhìn xưa từng biết rung rinh.
Trái tim hoạt động như cơ phận,
đập cho đủ nhịp, thế là đi.

Em chán ghét những lời ngợi khen,
vì nó yêu em khi đã mất.
Yêu dáng đứng, yêu điều hoàn hảo,
yêu một người không hề là thật.

Xin người…
nếu có thể, người đừng gọi nữa
Đừng chạm vào những điều vốn quen.
Em sợ một ngày kia tỉnh dậy,
chỉ còn vai diễn, không còn em.

Xin người…
nếu có nghe em thở rất khẽ,
xin hãy hiểu em đã rất đau.
Không phải vì em còn phản kháng,
chỉ là em còn nhớ mình đâu.

Em đã mơ giấc mơ bé nhỏ,
như hơi thở tận cuối ban mai.
Mơ được yêu mà không cần thắng,
mơ được thua, vẫn được là ai.

Em đã mơ một giấc mộng dài,
lâu đến mức quên mình thức dậy.
Đi hết những vòng quay định sẵn
để biết mình sống như vật cược.

Xin người…
Nếu sinh mệnh này là hữu hạn,
xin cho đớn đau cũng ngủ mê.
Dẫu cuối cùng em không thoát khỏi
bàn tay sắp đặt rất tinh vi,
em sẽ thôi không còn phản kháng.
Nếu thân này còn phải ở lại,
giữa những khuôn mặt không chạm nhau:
chỉ mong trái tim này,
vẫn được tự do.

🌙🌸.

Leave a comment